酹江月/念奴嬌 其二 和友人催雪

宋代 衛宗武
暮雲凝凍,聳玉樓、捻斷冰髯知幾。今歲天公慳破白,未放六霙呈瑞。 瘞馬發祥,妖麋應禱,終解從人意。臘前三白,瑤光一瞬千里。 便好剪刻漫空,落花飛絮,滾滾隨風起。莫待東皇催整駕,點點消成春水。 巧思裁雲,新詞勝雪,引動眉間喜。欺梅壓竹,看看還助吟醉。
yún níng dòng   sǒng lóu niǎn duàn bīng rán zhī jīn suì tiān gōng qiān bái wèi fàng   liù yīng chéng ruì      
xiáng   yāo yīng dǎo   zhōng jiě cóng rén qián sān bái yáo   guāng shùn qiān    
biàn 便 hǎo jiǎn màn kōng   luò huā fēi   gǔn gǔn suí fēng dài dōng huáng cuī zhěng jià diǎn   diǎn xiāo chéng chūn shuǐ    
qiǎo cái yún   xīn shèng xuě   yǐn dòng méi jiān méi zhú kàn   kàn hái zhù yín zuì