酹江月/念奴嬌

宋代 劉辰翁
遙憐兒女,未解憶長安、十年前月。徙倚桂枝空延佇,無物同心堪結。冷落江湖,蕭條門巷,猶著西樓客。恨無鐵笛,一聲吹裂山石。休說起舞登樓,那人已先我,渡江橫楫。圓缺不銷青冢恨,漠漠風沙如雪。西母長生,素娥好在,何皓當時發。山河如此,月中定是何物。
yáo lián ér   wèi jiě cháng ān shí nián qián yuè guì zhī kōng yán zhù   tóng xīn kān jié lěng luò jiāng   xiāo tiáo mén xiàng   yóu zhù 西 lóu hèn tiě   shēng chuī liè shān shí xiū shuō dēng lóu   rén xiān   jiāng héng yuán quē xiāo qīng zhǒng hèn   fēng shā xuě 西 cháng shēng   é hǎo zài   hào dāng shí shān   yuè zhōng dìng shì