酹江月/念奴嬌

宋代 胡世將
神州沉陸,問誰是、一范一韓人物。北望長安應不見,拋卻關西半壁。塞馬晨嘶,胡笳夕引,贏得頭如雪。三秦往事,只數漢家三傑。試看百二山河,奈君門萬里,六師不發。閫外何人回首處,鐵騎千群都滅。拜將台欹,懷賢閣杳,空指衝冠發。闌干拍遍,獨對中天明月。
shén zhōu chén   wèn shuí shì fàn hán rén běi wàng cháng ān yīng jiàn   pāo què guān 西 bàn sāi chén   jiā yǐn   yíng de tóu xuě sān qín wǎng shì   zhǐ shù hàn jiā sān jié shì kàn bǎi èr shān   nài jūn mén wàn   liù shī kǔn wài rén huí shǒu chù   tiě qiān qún dōu miè bài jiàng tái   huái xián yǎo   kōng zhǐ chōng guān lán gān pāi biàn   duì zhōng tiān míng yuè

創作背景

南宋詞大多出於東南半壁,欣賞出於西北川陝前線的絕少。乾道八年陸游南鄭從軍,秋日登高遙望長安南山創作了《秋波媚》諸詞,為南宋詞傳來了西北邊塞的鼓角之聲。胡世將這首詞,最早收錄《陝西通志》,比陸游諸詞要早三十餘年。

賞析

0