酹江月/念奴嬌

宋代 高觀國
萬岩靈秀,拱崇台飛觀,憑陵千尺。清磬一聲簾幕冷,無復宮娃消息。響屜廊空,采香徑古,塵土成遺蹟。石閒松老,斷雲空鎖愁寂。專寵誰比輕顰,楚腰吳艷,一笑無顏色。風月荒涼羅綺夢,輸與扁舟歸客。舞闋歌殘,國傾人去,青草埋香骨。五湖波淼,遠空依舊涵碧。
wàn yán líng xiù   gǒng chóng tái fēi guān   píng líng qiān chǐ qīng qìng shēng lián lěng   gōng xiāo xi xiǎng láng kōng   cǎi xiāng jìng   chén chéng shí xián sōng lǎo   duàn yún kōng suǒ chóu zhuān chǒng shuí qīng pín   chǔ yāo yàn   xiào yán fēng yuè huāng liáng luó mèng   shū piān zhōu guī què cán   guó qīng rén   qīng cǎo mái xiāng miǎo   yuǎn kōng jiù hán