酹江月(梅)

宋代 吳潛
曉來窗外,正南枝初放,兩花三蕊。千古春風頭上立,羞退穠桃繁李。姑射神遊,壽陽妝褪,色界塵都洗。竹扉松戶,平生所寄聊耳。 堪笑強說和羹,此君心事,指高山流水。隴驛淒涼,卻怕被、哀角城頭吹起。此處關情,為他凝佇,淡月清霜里。巡檐何事,歲寒相誓而已。
xiǎo lái chuāng wài   zhèng nán zhī chū fàng   liǎng huā sān ruǐ qiān chūn fēng tóu shàng   xiū tuì 退 nóng táo fán shè shén yóu   shòu yáng zhuāng tuì   jiè chén dōu zhú fēi sōng   píng shēng suǒ liáo ěr
kān xiào qiáng shuō gēng   jūn xīn shì   zhǐ gāo shān liú shuǐ lǒng liáng   què bèi āi jiǎo chéng tóu chuī chù guān qíng   wèi níng zhù   dàn yuè qīng shuāng xún yán shì   suì hán xiāng shì ér