酹江月 承濟之和復用元韻

金朝 李俊民
脫巾掛壁,向雀羅門外,幾回迎客。縱有一樽陶寫後,不遇當年儀狄。 未著祖鞭,先投班筆,老恨無才力。天涯地角,斷蓬流落蹤跡。 歸去作個閒人,錦囊詩句,都向閒中得。謾說他鄉光景好,多少世情風色。 損友違三,益朋近五,易卦占山澤。人閒星聚,不知天上何夕。
tuō jīn guà   xiàng què luó mén wài   huí yíng zòng yǒu zūn táo xiě hòu   dāng nián
wèi zhù biān   xiān tóu bān   lǎo hèn cái tiān jiǎo   duàn péng liú luò zōng
guī zuò xián rén   jǐn náng shī   dōu xiàng xián zhōng de màn shuō xiāng guāng jǐng hǎo   duō shǎo shì qíng fēng
sǔn yǒu wéi sān   péng jìn   guà zhàn shān rén xián xīng   zhī tiān shàng