酹江月(北客用坡韻改賦訪梅)

宋代 劉辰翁
冰肌玉骨,笑嫣然、總是風塵中物。誰掃一枝,流落到、絕域高台素壁。匹馬南來,千山萬水,為訪林間雪。淵明愛菊,不知誰是花傑||。 憔悴夢斷吳山,有何人報我,前村夜發。蠟屐霜泥煙步外,轉入波光明滅。雪後風前,水邊竹外,歲晚華余發。戴花人去,江妃空弄明月。
bīng   xiào yān rán zǒng shì fēng chén zhōng shuí sǎo zhī   liú luò dào jué gāo tái nán lái   qiān shān wàn shuǐ   wèi fǎng lín jiān xuě yuān míng ài   zhī shuí shì huā jié   |   |
qiáo cuì mèng duàn shān   yǒu rén bào   qián cūn fèi shuāng yān wài   zhuǎn guāng míng miè xuě hòu fēng qián   shuǐ biān zhú wài   suì wǎn huá dài huā rén   jiāng fēi kōng nòng míng yuè