酹江月

唐代 王易簡
暗簾吹雨,怪西風梧井,淒涼何早。一寸柔情千萬縷,臨鏡霜痕驚老。雁影關山,蛩聲院宇,做就新懷抱。湘皋遺佩,故人空寄瑤草。 已是搖落堪悲,飄零多感,那更長安道。衰草寒蕪吟未盡,無那平煙殘照。千古閒愁,百年往事,不了黃花笑。漁樵深處,滿庭紅葉休掃。
àn lián chuī   guài 西 fēng jǐng   liáng zǎo cùn róu qíng qiān wàn   lín jìng shuāng hén jīng lǎo yàn yǐng guān shān   qióng shēng yuàn   zuò jiù xīn huái bào xiāng gāo pèi   rén kōng yáo cǎo
shì yáo luò kān bēi   piāo líng duō gǎn   gèng cháng ān dào shuāi cǎo hán yín wèi jǐn   píng yān cán zhào qiān xián chóu   bǎi nián wǎng shì   liǎo huáng huā xiào qiáo shēn chù   mǎn 滿 tíng hóng xiū sǎo