酹江月

宋代 周紫芝
冰輪飛上,正金波翻動,玉壺新綠。風帽還欹清露滴,凜凜微生寒粟。白玉樓高,水精簾卷,十里堆瓊屋。千山人靜,怒龍聲噴蘄竹。 夜久斗落天高,銀河還對瀉,冷懸雙瀑。此地人間何處有,難買明珠千斛。弄影人歸,錦袍何在,更誰知鴻鵠。素光如練,滿天空掛寒玉。
bīng lún fēi shàng   zhèng jīn fān dòng   xīn fēng mào hái qīng   lǐn lǐn wēi shēng hán bái lóu gāo   shuǐ jīng lián juǎn   shí duī qióng qiān shān rén jìng   lóng shēng pēn zhú
jiǔ dòu luò tiān gāo   yín hái duì xiè   lěng xuán shuāng rén jiān chǔ yǒu   nán mǎi míng zhū qiān nòng yǐng rén guī   jǐn páo zài   gèng shéi zhī hóng guāng liàn   mǎn 滿 tiān kōng guà hán