樂大夫輓詞五首

唐代 駱賓王
可嘆浮生促,吁嗟此路難。丘陵一起恨,言笑幾時歡。 蕭索郊埏晚,荒涼井徑寒。誰當門下客,獨見有任安。 蒿里誰家地,松門何代丘。百年三萬日,一別幾千秋。 返照寒無影,窮泉凍不流。居然同物化,何處欲藏舟。 昔去梅笳發,今來薤露晞。彤騶朝帝闕,丹旐背王畿。 城郭猶疑是,原陵稍覺非。九原如可作,千載與誰歸。 一旦先朝菌,千秋掩夜台。青烏新兆去,白馬故人來。 草露當春泣,松風向暮哀。寧知荒壟外,弔鶴自裴徊。 忽見泉台路,猶疑水鏡懸。何如開白日,非復睹青天。 華表迎千歲,幽扃送百年。獨嗟流水引,長掩伯牙弦。
tàn shēng   jiē nán qiū líng hèn   yán xiào shí huān
xiāo suǒ jiāo shān wǎn   huāng liáng jǐng jìng hán shuí dāng mén xià   jiàn yǒu rén ān
hāo shuí jiā   sōng mén dài qiū bǎi nián sān wàn   bié qiān qiū
fǎn zhào hán yǐng   qióng quán dòng liú rán tóng huà   chǔ cáng zhōu
méi jiā   jīn lái xiè tóng zōu cháo quē   dān zhào bèi wáng
chéng guō yóu shì   yuán líng shāo jué fēi jiǔ yuán zuò   qiān zǎi shuí guī
dàn xiān zhāo jūn   qiān qiū yǎn tái qīng xīn zhào   bái rén lái
cǎo dāng chūn   sōng fēng xiàng āi níng zhī huāng lǒng wài   diào péi huái
jiàn quán tái   yóu shuǐ jìng xuán kāi bái   fēi qīng tiān
huá biǎo yíng qiān suì   yōu jiōng sòng bǎi nián jiē liú shuǐ yǐn   zhǎng yǎn xián