樂辭
世人重顏色,顏色如秋蘭。蘭氣隨風散,蘭花開後殘。
眼見花開盡,香散秋風寒。獨坐觀榮瘁,流泉空潺潺。
此意難為言,人外君自看。枯骸舊顏色,舊人今不識。
新人即舊人,恩怨豈當憶。
shì
世
rén
人
zhòng
重
yán
顏
sè
色
,
yán
顏
sè
色
rú
如
qiū
秋
lán
蘭
。
。
lán
蘭
qì
氣
suí
隨
fēng
風
sàn
散
,
lán
蘭
huā
花
kāi
開
hòu
後
cán
殘
。
。
yǎn
眼
jiàn
見
huā
花
kāi
開
jǐn
盡
,
xiāng
香
sàn
散
qiū
秋
fēng
風
hán
寒
。
。
dú
獨
zuò
坐
guān
觀
róng
榮
cuì
瘁
,
liú
流
quán
泉
kōng
空
chán
潺
chán
潺
。
。
cǐ
此
yì
意
nán
難
wéi
為
yán
言
,
rén
人
wài
外
jūn
君
zì
自
kàn
看
。
。
kū
枯
hái
骸
jiù
舊
yán
顏
sè
色
,
jiù
舊
rén
人
jīn
今
bù
不
shí
識
。
。
xīn
新
rén
人
jí
即
jiù
舊
rén
人
,
ēn
恩
yuàn
怨
qǐ
豈
dāng
當
yì
憶
。
。