勞仙

宋代 徐積
朝採藥,暮採藥,踏盡閒雲一雙腳。出一山,入一山,先生如此何時閒。 有時兩腳不出戶,不煉黃金即煉丹。先生手足已勞苦,一心欲把河沙數。 卻笑閒仙無所為,閒仙端坐亦相嗤。大都世事亦如此,相笑相非無盡時。
cháo cǎi yào   cǎi yào   jǐn xián yún shuāng jiǎo chū shān   shān xiān   sheng shí xián    
yǒu shí liǎng jiǎo chū   liàn huáng jīn liàn dān xiān sheng shǒu láo   xīn shā shù    
què xiào xián xiān suǒ wéi   xián xiān duān zuò xiāng chī shì shì xiāng   xiào xiāng fēi jìn shí