老饕

宋代 姜特立
東坡嘗作老饕賦,姜子年來老更饕。 血氣已衰肌肉瘦,正如槁木渴春膏。 伯仁若見求牛炙,畢卓如逢覓蟹螯頷{榷木換月}酒鯖和海錯, 晚菘春韭雞溪毛。搜尋奇味須兒輩, 調芼精能付主庖。君子固知居遠殺, 老人詎可食無餚。鄰翁時喜分甘脆, 侍妓仿能佐酒醪。萬事灰心唯有此, 婆娑牖下任陶陶。
dōng cháng zuò lǎo tāo   jiāng zi nián lái lǎo gēng tāo  
xuè shuāi ròu shòu   zhèng gǎo chūn gāo  
rén ruò jiàn qiú niú zhì   zhuó féng xiè áo hàn   { què huàn yuè   } jiǔ qīng hǎi cuò  
wǎn sōng chūn jiǔ máo sōu xún wèi ér bèi    
diào 調 mào jīng néng zhǔ páo jūn zi zhī yuǎn shā    
lǎo rén shí yáo lín wēng shí fēn gān cuì    
shì fǎng 仿 néng zuǒ jiǔ láo wàn shì huī xīn wéi yǒu    
suō yǒu xià rèn táo táo