老嘆

宋代 陸游
百年逝不留,萬事本難料。 夜行鐘漏迫,但取賢達笑。 頗疑功名事,造物付年少。 歸休莫問人,曉鏡勤自照。
bǎi nián shì liú   wàn shì běn nán liào  
xíng zhōng lòu   dàn xián xiào  
gōng míng shì   zào nián shào  
guī xiū wèn rén   xiǎo jìng qín zhào