老嘆

宋代 李廌
此身常恐竟無成,憂患頻更已不驚。 下第但能供酒令,他時何意主文盟。 耽經謾有春秋癖,閉戶猶防月旦評。 獨對秋風嘆華發,暮雲蕭瑟歲崢嶸。
shēn cháng kǒng jìng chéng   yōu huàn pín gèng jīng
xià dàn néng gōng jiǔ lìng   shí zhǔ wén méng
dān jīng mán yǒu chūn qiū   yóu fáng yuè dàn píng
duì qiū fēng tàn huá   yún xiāo suì zhēng róng