老態

宋代 陸游
破榼愁春近,空囷畏日長。 頭風便菊枕,足痹倚藜床。 冉冉殘年逼,悠悠萬事忘。 有兒堪晤語,無客亦何妨。
chóu chūn jìn   kōng qūn wèi zhǎng
tóu fēng biàn 便 zhěn   chuáng
rǎn rǎn cán nián   yōu yōu wàn shì wàng
yǒu ér kān   fáng