老松

宋代 呂本中
奉君以綠綺琴,報我以雙南金。杯中琥珀不須盡,聽妾一聲行路吟。 君看庭前老松樹,上有杳默不斷之清陰。牆低未礙髯發古,歲晚不辭霜雪侵。 東園桃李自妍好,與君百歲同此心。
fèng jūn qín   bào shuāng nán jīn bēi zhōng jǐn tīng   qiè shēng xíng yín    
jūn kàn tíng qián lǎo sōng shù   shàng yǒu yǎo duàn zhī qīng yīn qiáng wèi ài rán suì   wǎn shuāng xuě qīn    
dōng yuán táo yán hǎo   jūn bǎi suì tóng xīn