老樹行

近現代 劉斯奮
南塘有老樹,久枯無片葉。及春雨向繁,離離發何烈。 持酒置其下,月出明皎潔。清風從東來,鼓舞歌激越。 自言少年時,頗負淩霄質。炎氣日催長,零露暗滋茁。 忽忽二十年,白雲漸相拂。徘徊遏悲風,俯仰干白日。 方謂棟樑時,材高宜毋失。焉知世不良,惡物轉摧伐。 雷電實無情,毒蟲恣穿穴。愧非鐵石軀,何由避齮齕。 一日繁花萎,兩日葉盡脫。三日死新條,所嗟猶半活。 中夜每驚寤,沉思痛慘栗!悠悠天地長,何處托吾骨? 夜來感春氣,壯心動鬱結。猶得為葉花,豈復占風月? 老葉未足珍,應能辨霜雪。老花未足貴,春泥化其屑。 所以益後來,只此足愉悅。我聞老樹言,感動沖毫髮。 啟我日月情,照人肝膽澈。因憶二三老,仿佛見高節。 起坐暫低回,長庚看明滅。
nán táng yǒu lǎo shù   jiǔ piàn chūn xiàng fán   liè
chí jiǔ zhì xià   yuè chū míng jiǎo jié qīng fēng cóng dōng lái   yuè
yán shào nián shí   líng xiāo zhì yán cuī zhǎng   líng àn zhuó
èr shí nián   bái yún jiàn xiāng pái huái è bēi fēng   yǎng gàn bái
fāng wèi dòng liáng shí   cái gāo shī yān zhī shì liáng   è zhuǎn cuī
léi diàn shí qíng   chóng chuān 穿 xué kuì fēi tiě shí   yóu
fán huā wēi   liǎng jǐn tuō sān xīn tiáo   suǒ jiē yóu bàn huó
zhōng měi jīng   chén tòng cǎn   yōu yōu tiān zhǎng   chǔ tuō  
lái gǎn chūn   zhuàng xīn dòng jié yóu wèi huā   zhàn fēng yuè  
lǎo wèi zhēn   yīng néng biàn shuāng xuě lǎo huā wèi guì   chūn huà xiè
suǒ hòu lái   zhī yuè wén lǎo shù yán   gǎn dòng chōng háo
yuè qíng   zhào rén gān dǎn chè yīn èr sān lǎo   fǎng 仿 jiàn gāo jié
zuò zàn huí   cháng gēng kàn míng miè