老人晚得女真真又曾孫女金華皆再周而殤葬塔院後今春焚化用前韻賦詩謹和

宋代 洪咨夔
窣波影里誦陀伽,古佛燈籠護絳紗。智慧竭羅雖正果,慈悲妙善亦空花。 怕寒婉孌初拳蕨,望雨醒松細舌茶。節物感人還自解,有兒何用女當家。
yǐng sòng tuó   dēng lóng jiàng shā zhì huì jié luó suī zhèng guǒ   bēi miào shàn kōng huā    
hán wǎn luán chū quán jué   wàng xǐng sōng shé chá jié gǎn rén hái jiě yǒu   ér yòng dāng jiā