老去吟

宋代 邵雍
行年六十有三歲,二十五年居洛陽。 林靜城中得山景,池平坐上見江鄉。 賞花長被杯盤苦,愛月屢為風露傷。 看了太平無限好,此身老去又何妨。
xíng nián liù shí yǒu sān suì   èr shí nián luò yáng  
lín jìng chéng zhōng de shān jǐng   chí píng zuò shàng jiàn jiāng xiāng  
shǎng huā zhǎng bèi bēi pán   ài yuè wèi fēng shāng  
kàn le tài píng xiàn hǎo   shēn lǎo yòu fáng