勞去姬

宋代 韓淲
香溫寶鴨枕痕收,眉黛空攢一點愁。春盡絮飛留不住,樂天猶自說風流。
xiāng wēn bǎo zhěn hén shōu   méi dài kōng zǎn diǎn chóu chūn jìn fēi liú zhù   tiān yóu shuō fēng liú