老母適至時已見黜

宋代 胡仲弓
千里迎阿㜷,相見翻不樂。微祿期奉親,親至祿已奪。 所悲乏故交,何以寓漂泊。向來耿介心,饋遺拒不諾。 及茲誰賑恤,俛首念囊橐。空餘聲譽在,未足救饑渴。 傳言仁義飽,理豈填溝壑。況因直道黜,自省何愧怍。 阿㜷幸無憂,兒有平生學。
qiān yíng ā   xiāng jiàn fān wēi 祿 fèng qīn qīn   zhì 祿 duó    
suǒ bēi jiāo   piāo xiàng lái gěng jiè xīn kuì   nuò    
shuí zhèn   shǒu niàn náng tuó kōng shēng zài wèi   jiù    
chuán yán rén bǎo   tián gōu kuàng yīn zhí dào chù   xǐng kuì zuò    
ā xìng yōu   ér yǒu píng shēng xué