老馬一首

宋代 劉克莊
脊瘡蹄蹇瘦闌干,火印年深字已漫。 野磵有冰朝洗怯,破坊無壁夜嘶寒。 身同退卒支殘料,眼見新駒鞁寶鞍。 昔走塞垣如抹電,安知末路出門難。
chuāng jiǎn shòu lán gān   huǒ yìn nián shēn màn
jiàn yǒu bīng cháo qiè   fāng hán
shēn tóng tuì 退 zhī cán liào   yǎn jiàn xīn bèi bǎo ān
zǒu sāi yuán diàn   ān zhī chū mén nán