老病幽獨偶吟所懷

唐代 白居易
眼漸昏昏耳漸聾,滿頭霜雪半身風。 已將心出浮雲外,猶寄形於逆旅中。 [維摩經云:是身如浮雲也。] 觴詠罷來賓閣閉,笙歌散後妓房空。 世緣俗念消除盡,別是人間清淨翁。
yǎn jiàn hūn hūn ěr jiàn lóng   mǎn 滿 tóu shuāng xuě bàn shēn fēng
jiāng xīn chū yún wài   yóu xíng zhōng
  [ wéi jīng yún   shì shēn yún 。]   ]
shāng yǒng lái bīn   shēng sàn hòu fáng kōng
shì yuán niàn xiāo chú jǐn   bié shì rén jiān qīng jìng wēng