覽友生古風

唐代 李咸用
伯牙鳴玉琴,幽音隨指發。不是鍾期聽,俗耳安能別。 高山閒巍峨,流水聲嗚咽。一卷冰雪言,清泠冷心骨。 分明古雅聲,諷諭成淒切。皴bq老松根,晃朗驪龍窟。 荊璞且深藏,珉石方如雪。金多醜女妍,木朽良工拙。 奸宄欺雷霆,魑魅嫌日月。蝶迷桃李香,鮒惘江湖闊。 不寐孤燈前,舒捲忘饑渴。
míng qín   yōu yīn suí zhǐ shì zhōng tīng   ěr ān néng bié
gāo shān xián wēi é   liú shuǐ shēng juàn bīng xuě yán   qīng líng lěng xīn
fēn míng shēng   fěng chéng qiè cūn   b   q bq lǎo sōng   gēn huàng lǎng lóng
jīng qiě shēn cáng   mín shí fāng xuě jīn duō chǒu yán   xiǔ liáng gōng zhuō
jiān guǐ léi tíng   chī mèi xián yuè dié táo xiāng   wǎng jiāng kuò
mèi dēng qián   shū juàn wàng