覽徐養齋見懷毛古庵及小子之作存沒感懷和韻

明代 唐順之
早歲曾陪履杖游,遙思墓木已三秋。美人去後空聞笛,芳草歸時獨倚樓。 世上玉顏還易老,山中石髓杳難求。卻慚司馬頻相許,擬向清湖共釣舟。
zǎo suì céng péi zhàng yóu   yáo sān qiū měi rén hòu kōng wén fāng   cǎo guī shí lóu    
shì shàng yán hái lǎo   shān zhōng shí suǐ yǎo nán qiú què cán pín xiāng   xiàng qīng gòng diào zhōu