蘭亭詩二首 其一

魏晉 袁嶠之
人亦有言,得意則歡。佳賓既臻,相與游盤。微音迭詠,馥焉若蘭。 苟齊一致,遐想揭竿。
rén yǒu yán   huān jiā bīn zhēn xiāng   yóu pán wēi yīn dié yǒng yān   ruò lán      
gǒu zhì   xiá xiǎng jiē gān 竿