蘭亭詩二首 其二

魏晉 袁嶠之
四眺華林茂,俯仰晴川渙。激水流芳醪,豁爾累心散。 遐想逸民軌,遺音良可玩。古人詠舞雩,今也同斯嘆。
tiào huá lín mào   yǎng qíng chuān huàn shuǐ liú fāng láo   huō ěr lèi xīn sàn
xiá xiǎng mín guǐ   yīn liáng wán rén yǒng   jīn tóng tàn