蘭亭詩

魏晉 王玄之
松竹挺岩崖,幽澗激清流。消散肆情志,酣暢豁滯憂。
sōng zhú tǐng yán   yōu jiàn qīng liú xiāo sàn qíng zhì hān   chàng huō zhì yōu