蘭詩

近現代 盧青山
我自楚辭識君始,今對真蘭楚辭死。盆廣半尺盂可蔽,浩然馭氣勢萬里。 豈必百畝爭觀止,先生看海一粒水。憶昔金鶚雙影同,有草似蘭披然蓬。 與人掘就意不禁,謂此奇絕世無朋。今朝知彼真魚目,自笑河伯觀海恫。 兩年過隙駒無蹤,對蘭俯仰心迷濛。假者掘養尚不活,真者豈肯為人僮? 揖蘭長去勿忡忡,我生清空兩袖風。脫然來去吾所宗,蘭兮非我情無鍾。
chǔ shí jūn shǐ   jīn duì zhēn lán chǔ pén guǎng bàn chǐ   hào rán shì wàn
bǎi zhēng guān zhǐ   xiān sheng kàn hǎi shuǐ jīn è shuāng yǐng tóng   yǒu cǎo shì lán rán péng
rén jué jiù jīn   wèi jué shì péng jīn zhāo zhī zhēn   xiào guān hǎi dòng
liǎng nián guò zōng   duì lán yǎng xīn méng jiǎ zhě jué yǎng shàng huó   zhēn zhě kěn wéi rén tóng  
lán zhǎng chōng chōng   shēng qīng kōng liǎng xiù fēng tuō rán lái suǒ zōng   lán fēi qíng zhōng