覽勝亭

宋代 陳師道
斷岸通橫水,吹花滿繫船。 中年擅幽獨,輟食買林泉。 草木真宜主,江山故作妍。 升沉有流轉,且復賦歸田。
duàn àn tōng héng shuǐ   chuī huā mǎn 滿 chuán  
zhōng nián shàn yōu   chuò shí mǎi lín quán  
cǎo zhēn zhǔ   jiāng shān zuò yán  
shēng chén yǒu liú zhuǎn   qiě guī tián