蘭陵王·送春去

宋代 劉辰翁
送春去。春去人間無路。鞦韆外、芳草連天,誰遣風沙暗南浦。依依甚意緒。漫憶海門飛絮。亂鴉過,斗轉城荒,不見來時試燈處。春去。最誰苦。但箭雁沉邊,梁燕無主。杜鵑聲里長門暮。想玉樹凋土,淚盤如露。咸陽送客屢回顧。斜日未能度。春去。尚來否。正江令恨別,庾信愁賦。蘇堤盡日風和雨。嘆神遊故國,花記前度。人生流落,顧孺子,共夜雨。
sòng chūn chūn rén jiān qiū qiān wài fāng cǎo lián tiān   shuí qiǎn fēng shā àn nán shén màn hǎi mén fēi luàn guò   dǒu zhuǎn chéng huāng   jiàn lái shí shì dēng chù chūn zuì shuí dàn jiàn yàn chén biān   liáng yàn zhǔ juān shēng cháng mén xiǎng shù diāo   lèi pán xián yáng sòng huí xié wèi néng chūn shàng lái fǒu zhèng jiāng lìng hèn bié   xìn chóu jìn fēng tàn shén yóu guó   huā qián rén shēng liú luò     gòng