蘭陵王(次周美成韻)

宋代 袁去華
小橋直。林表遙岑寸碧。斜陽外、霞絢晚空,一目千里總佳色。初寒遍澤國。投老依然是客。功名事,雲散鳥飛,匣里青萍漫三尺。 重來愴陳跡。又水褪沙痕,風滿帆席。鱸肥蓴美曾同食。聽虛閣松韻,古牆竹影,參差猶記過此驛。傍溪南山北。 悲惻。暗愁積。擁繡被焚香,誰伴孤寂。追尋恩怨無窮極。正難續幽夢,厭聞鄰笛。那堪檐外,更夜雨,斷又滴。
xiǎo qiáo zhí lín biǎo yáo cén cùn xié yáng wài xiá xuàn wǎn kōng   qiān zǒng jiā chū hán biàn guó tóu lǎo rán shì gōng míng shì   yún sàn niǎo fēi   xiá qīng píng màn sān chǐ
chóng lái chuàng chén yòu shuǐ tuì shā hén   fēng mǎn 滿 fān féi chún měi céng tóng shí tīng sōng yùn   qiáng zhú yǐng   cēn yóu guò bàng nán shān běi
bēi àn chóu yōng xiù bèi fén xiāng   shuí bàn zhuī xún ēn yuàn qióng zhèng nán yōu mèng   yàn wén lín kān yán wài   gēng   duàn yòu