蘭陵王

明代 劉基
問明月,何苦才圓便缺。青冥里,風慘露淒,長向人間照離別。 玄陰凋暮節,瑤非冰凘暗結。闌干外,河漢漸低,星影輝輝動城闕。 重裘冷如鐵,看頭上春雲,都作飛雪。銀釭花落銅壺咽。 傷懷巳無柰,暝鴉多事,啼遍寒枝未肯歇。寸心自摧折。 忉怛望天末,恨正抵滄江,煙浪空闊。文魚翼短沉書札,淚滴在衣袂,盡成清血。 羈愁恰似庭草,枯了又更茁。
wèn míng yuè   cái yuán biàn 便 quē qīng míng   fēng cǎn   zhǎng xiàng rén jiān zhào bié
xuán yīn diāo jié   yáo fēi bīng àn jié lán gān wài   hàn jiàn   xīng yǐng huī huī dòng chéng què
chóng qiú lěng tiě   kàn tou shàng chūn yún   dōu zuò fēi xuě yín gāng huā luò tóng yàn
shāng huái nài   míng duō shì   biàn hán zhī wèi kěn xiē cùn xīn cuī shé
dāo wàng tiān   hèn zhèng cāng jiāng   yān làng kōng kuò wén duǎn chén shū zhá   lèi zài mèi   jǐn chéng qīng xuè
chóu qià tíng cǎo   le yòu gèng zhuó