覽鏡

宋代 陸游
鏡中老翁誰?非得少年我。 誦書如布穀,拈出無一可。 又非富貴逼,棄去自不果。 無功博一飽,有罪當萬坐。 老境最堪笑,作計日益左。 正似鳩拙巢,不及蠶自裹。 霜寒衣未贖,瑟縮附殘火。 作詩數十年,所得良瑣瑣。 弱松困蔓纏,何日見磊砢?洞庭可遠遊,秋風思捩舵。
jìng zhōng lǎo wēng shuí   fēi děi shào nián
sòng shū   niān chū
yòu fēi guì   guǒ
gōng bǎo   yǒu zuì dāng wàn zuò
lǎo jìng zuì kān xiào   zuò zuǒ
zhèng shì jiū zhuō cháo   cán guǒ
shuāng hán wèi shú   suō cán huǒ
zuò shī shù shí nián   suǒ de liáng suǒ suǒ
ruò sōng kùn màn chán   jiàn lěi luǒ   dòng tíng yuǎn yóu   qiū fēng liè duò