藍澗雜詩五首 其三

明代 藍仁
蘚徑沿溪滑,柴門倚樹欹。看雲行自遠,臥雪起常遲。 白日磋跎過,玄經寂寞為。不才甘在野,非是傲明時。
xiǎn jìng yán 沿 huá   chái mén shù kàn yún xíng yuǎn   xuě cháng chí    
bái cuō tuó guò   xuán jīng wèi cái gān zài fēi   shì ào míng shí