閬州東樓筵,奉送十一舅往青城縣,得昏字

唐代 杜甫
曾城有高樓,制古丹雘存。迢迢百餘尺,豁達開四門。 雖有車馬客,而無人世喧。游目俯大江,列筵慰別魂。 是時秋冬交,節往顏色昏。天寒鳥獸休,霜露在草根。 今我送舅氏,萬感集清尊。豈伊山川間,回首盜賊繁。 高賢意不暇,王命久崩奔。臨風欲慟哭,聲出已復吞。
zēng chéng yǒu gāo lóu   zhì dān cún tiáo tiáo bǎi chǐ   huò kāi mén
suī yǒu chē   ér rén shì xuān yóu jiāng   liè yán wèi bié hún
shì shí qiū dōng jiāo   jié wǎng yán hūn tiān hán niǎo shòu xiū   shuāng zài cǎo gēn
jīn sòng jiù shì   wàn gǎn qīng zūn shān chuān jiān   huí shǒu dào zéi fán
gāo xián xiá   wáng mìng jiǔ bēng bēn lín fēng tòng   shēng chū tūn