浪淘沙(雲藏鵝湖山)

宋代 陳康伯
台上憑闌干。猶怯春寒。被誰偷了最高山。將謂六丁移取去,不在人間。 卻是曉寒間。特地遮攔。與天一樣自漫漫。喜得東風收卷盡,依舊追還。 幽芳獨秀在山林。不怕曉寒侵。應笑錢塘蘇小,語嬌終帶吳音。 乘槎歸去,雲濤萬頃,誰是知心。寫向生綃屏上,蕭然伴我寒衾。
tái shàng píng lán gān yóu qiè chūn hán bèi shuí tōu le zuì gāo shān jiāng wèi liù dīng   zài rén jiān
què shì xiǎo hán jiān zhē lán tiān yàng màn màn dōng fēng shōu juǎn jǐn   jiù zhuī huán
yōu fāng xiù zài shān lín xiǎo hán qīn yīng xiào qián táng xiǎo   jiāo zhōng dài yīn
chéng chá guī   yún tāo wàn qǐng   shuí shì zhī xīn xiě xiàng shēng xiāo píng shàng   xiāo rán bàn hán qīn