浪淘沙 春閨

明代 葉小鸞
終日掩重門。鶯燕紛紛。晝眠微醒覓殘魂。強起亭亭臨鏡看,重整雙雲。 倦倚碧羅裙。又早黃昏。侵階草長舊愁痕。惟有垂楊千尺線,綰住餘曛。
zhōng yǎn chóng mén yīng yàn fēn fēn zhòu mián wēi xǐng cán hún qiáng tíng tíng lín jìng kàn chóng zhěng shuāng   yún        
juàn luó qún yòu zǎo huáng hūn qīn jiē cǎo cháng jiù chóu hén wéi yǒu chuí yáng qiān chǐ xiàn wǎn zhù   xūn