蠟梅香

宋代 吳師孟
錦里陽和,看萬木凋時,早梅獨秀。珍館瓊樓畔,正絳跗初吐,穠華將茂。國艷天葩,真澹佇、雪肌清瘦。似廣寒宮,鉛華未御,自然妝就。凝睇倚朱闌,噴清香暗度,易襲襟袖。好與花為主,宜秉燭、頻觀泛湘酎。莫待南枝,隨樂府、新聲吹後。對賞心人,良辰好景,須信難偶。
jǐn yáng   kàn wàn diāo shí   zǎo méi xiù zhēn guǎn qióng lóu pàn   zhèng jiàng chū   nóng huá jiāng mào guó yàn tiān   zhēn dàn zhù xuě qīng shòu shì guǎng hán gōng   qiān huá wèi   rán zhuāng jiù níng zhū lán   pēn qīng xiāng àn   jīn xiù hǎo huā wéi zhǔ   bǐng zhú pín guān fàn xiāng zhòu dài nán zhī   suí yuè xīn shēng chuī hòu duì shǎng xīn rén   liáng chén hǎo jǐng   xìn nán ǒu