臘梅和次韓韻

宋代 王之道
一枝橫亞竹梢黃,宮樣新翻半額妝。 閒淡似宜冬後日,清癯應怯夜來霜。 生憎丹臉嬌含酒,巧妬冰肌冷透香。 取蠟為花緣底事,浪吟空發少年狂。
zhī héng zhú shāo huáng   gōng yàng xīn fān bàn é zhuāng
xián dàn shì dōng hòu   qīng yīng qiè lái shuāng
shēng zēng dān liǎn jiāo hán jiǔ   qiǎo bīng lěng tòu xiāng
wèi huā yuán shì   làng yín kōng shào nián kuáng