萊孫歌

宋代 劉子翬
屯田詞,考功詩, 白水之白鍾此奇。鉤章棘句凌萬象, 逸興高情俱一時。耆卿骨朽士特死, 澗谷錯莫無晶輝。後生俊秀何其寡, 吾宗喜有萊孫者。雙瞳點漆面如水, 一見使我心神寫。讀書已通經, 學賦已知律。只今年十三, 吐氣成五色。驪珠出海夜生光, 突笴流弦追莫及。人材有價誰能私, 不妨乃翁聊譽兒。囊中彩筆今付汝, 往繼二妙聲名馳。
tún tián   kǎo gōng shī  
bái shuǐ zhī bái zhōng gōu zhāng líng wàn xiàng    
xìng gāo qíng shí qīng xiǔ shì    
jiàn cuò jīng huī hòu shēng jùn xiù guǎ    
zōng yǒu lái sūn zhě shuāng tóng diǎn miàn shuǐ    
jiàn shǐ 使 xīn shén xiě shū tōng jīng    
xué zhī zhī jīn nián shí sān    
chéng zhū chū hǎi shēng guāng    
gǎn liú xián zhuī rén cái yǒu jià shuí néng    
fáng nǎi wēng liáo ér náng zhòng cǎi jīn    
wǎng èr miào shēng míng chí