苦雨吟

宋代 曹勛
巫山埋空曉光沒,寒入風聲散蕭瑟。 滴瀝深摧十二峰,峽江漲白洗青壁。 群陰寂寂蔽陽烏,搖盪春愁滿南國。 何當羲御駐中天,為我驅除風雨黑。 蜚廉先驅走寰宇,列缺揮鞭起龍虎。 郁儀頓轡潛海隅,九野冥冥暗風雨。 飢鳶跕翅墮曾穹,軍鼓無聲如擊缶。 青苔綠砌上高堂,檐溜侵窗入煙霧。 南山山叟桂為薪,四海橫流阻行路。 安有王春四百八十時,蕭蕭風雨迷朝暮。 我原得媧皇鍊石補此破漏天,令三光繼明, 萬物可睹,免使百萬億蒼生憔悴困泥土。
shān mái kōng xiǎo guāng méi   hán fēng shēng sàn xiāo  
shēn cuī shí èr fēng   xiá jiāng zhǎng bái qīng  
qún yīn yáng   yáo dàng chūn chóu mǎn 滿 nán guó  
dāng zhù zhōng tiān   wèi chú fēng hēi  
fěi lián xiān zǒu huán   liè quē huī biān lóng  
dùn pèi qián hǎi   jiǔ míng míng àn fēng  
yuān diǎn chì duò zēng qióng   jūn shēng fǒu  
qīng tái shàng gāo táng   yán liù qīn chuāng yān  
nán shān shān sǒu guì wéi xīn   hǎi héng liú xíng  
ān yǒu wáng chūn bǎi shí shí   xiāo xiāo fēng zhāo  
yuán huáng liàn shí lòu tiān   lìng sān guāng míng  
wàn   miǎn shǐ 使 bǎi wàn cāng shēng qiáo cuì kùn