苦雨篇

明代 李夢陽
波濤日陷蛙鳴起,梁園一夜滿城水。屋廬半塌塌人死,可憐哭聲水聲里。 憶昨出飲黃昏歸,零濛巳灑力尚微。豈知中宵鬼神怒,雷翻電滾雨如注。 我時怵愓不得眠,窗燈撲殺無計燃。洶湧一任霹靂走,恍忽若有蛟龍纏。 地軸震仄久益急,披衣起坐坐復立。雞鳴氣勢幸稍緩,積漸天明日光入。 琴沾書濕開我堂,二儀高下雲低昂。黃鸝曬翅燕語梁,前何恐懼今何康。 萬事夷險誰豫量,及時弗樂頭顱蒼。
tāo xiàn míng   liáng yuán mǎn 滿 chéng shuǐ bàn rén   lián shēng shuǐ shēng    
zuó chū yǐn huáng hūn guī   líng méng shàng wēi zhī zhōng xiāo guǐ shén léi   fān diàn gǔn zhù    
shí chù dàng mián   chuāng dēng shā rán xiōng yǒng rèn zǒu huǎng   ruò yǒu jiāo lóng chán    
zhóu zhèn jiǔ   zuò zuò míng shì xìng shāo huǎn   jiàn tiān míng guāng    
qín zhān shū shī kāi táng   èr gāo xià yún áng huáng shài chì yàn liáng qián   kǒng jīn kāng    
wàn shì xiǎn shuí liàng   shí tóu cāng