苦雨二首 其一

宋代 劉敞
洪河滔冀州,大陸日夜摧。天時普陰沴,飛雨皆北來。 崩騰亂雲霧,頃刻不暫開。通衢為深淵,高堂生蒼苔。 稼穡日以沒,民生一何哀。微禹既已矣,我其為魚哉。
hóng tāo zhōu   cuī tiān shí yīn   fēi jiē běi lái
bēng téng luàn yún   qǐng zàn kāi tōng wèi shēn yuān   gāo táng shēng cāng tái
jià méi   mín shēng āi wēi   wéi zāi