哭俞伯初

宋代 汪炎昶
母老妻單妾稚年,一朝無主淚澉湲。 終身在困庸非命,遺腹承家尚繁天。 門戶故應終有吒,琴書可得遂無傅。 不知造物端何意,禍慘吾徒不少憐。
lǎo dān qiè zhì nián   zhāo zhǔ lèi gǎn yuán  
zhōng shēn zài kùn yōng fēi mìng   chéng jiā shàng fán tiān  
mén yīng zhōng yǒu zhā   qín shū suì  
zhī zào duān   huò cǎn shǎo lián