苦雨

宋代 呂本中
雨添東澗連西澗,雲斷前山起後山。野水到門人去盡,昏煙迷樹鳥飛還。 江天日月渾無色,客路風埃只強顏。舞石至今隨燕乳,裁詩不復哭龍慳。
tiān dōng jiàn lián 西 jiàn   yún duàn qián shān hòu shān shuǐ dào mén rén jǐn hūn   yān shù niǎo fēi hái    
jiāng tiān yuè hún   fēng āi zhǐ qiǎng yán shí zhì jīn suí yàn cái   shī lóng qiān