哭徐子融

宋代 韓淲
膽氣粗而硬脊樑,茅齋寂寞未雲荒。自知友道無同異,共仰師門有在亡。 遣世尚能生卜地,安時應許老耕桑。一琴一劍山楓外,雲影吹空白月光。
dǎn ér yìng liáng   máo zhāi wèi yún huāng zhī yǒu dào tóng gòng   yǎng shī mén yǒu zài wáng    
qiǎn shì shàng néng shēng   ān shí yīng lǎo gēng sāng qín jiàn shān fēng wài yún   yǐng chuī kòng bái yuè guāng