苦雪四首

唐代 高適
二月猶北風,天陰雪冥冥。寥落一室中,悵然慚百齡。 苦愁正如此,門柳復青青。 惠連發清興,袁安念高臥。余故非斯人,為性兼懶惰。 賴茲尊中酒,終日聊自過。 濛濛灑平陸,淅瀝至幽居。且喜潤群物,焉能悲斗儲。 故交久不見,鳥雀投吾廬。 孰雲久閒曠,本自保知寡。窮巷獨無成,春條只盈把。 安能羨鵬舉,且欲歌牛下。乃知古時人,亦有如我者。
èr yuè yóu běi fēng   tiān yīn xuě míng míng liáo luò shì zhōng   chàng rán cán bǎi líng
chóu zhèng   mén liǔ qīng qīng
huì lián qīng xīng   yuán ān niàn gāo fēi rén   wéi xìng jiān lǎn duò
lài zūn zhōng jiǔ   zhōng liáo guò
méng méng píng   zhì yōu qiě rùn qún   yān néng bēi dǒu chǔ
jiāo jiǔ jiàn   niǎo què tóu
shú yún jiǔ xián kuàng   běn bǎo zhī guǎ qióng xiàng chéng   chūn tiáo zhǐ yíng
ān néng xiàn péng   qiě niú xià nǎi zhī shí rén   yǒu zhě