哭徐博士二十韻

明代 李夢陽
乾坤風色暮,江漢哭斯人。棘寺翻飛日,文園久病身。 數奇官竟左,材大命須貧。放浪原違癖,羈淹秖為親。 赤城終羽節,璧水暫儒紳。雕鴞偏垂翮,鯨鯢不縱鱗。 回殂豈道薄,屈憤轉時屯。藥石魂能返,龍蛇讖亦真。 楚狂嗟鳳鳥,魯叟泣麒麟。邂逅京華始,風雲氣象新。 簉鵷陪玉筍,倚馬接華裀。宅燕南陽月,花吟東部春。 回頭成宿昔,開眼漸風塵。妻子今誰托,文章後益振。 王喬跨雁鵠,傳說化星辰。松柏丘墳崛,灰沙劍舄陳。 閶門寒擊瓮,吳水痛沉珍。宿草扁舟阻,生芻絮酒伸。 碑非蔡邕愧,誄豈仲宣倫。獨把延陵劍,吞聲淚滿巾。
qián kūn fēng   jiāng hàn rén fān fēi wén   yuán jiǔ bìng shēn    
shù guān jìng zuǒ   cái mìng pín fàng làng yuán wéi   yān zhī wèi qīn    
chì chéng zhōng jié   shuǐ zàn shēn diāo xiāo piān chuí jīng   zòng lín    
huí dào báo   fèn zhuǎn shí tún yào shí hún néng fǎn lóng   shé chèn zhēn    
chǔ kuáng jiē fèng niǎo   sǒu lín xiè hòu jīng huá shǐ fēng   yún xiàng xīn    
zào yuān péi sǔn   jiē huá yīn zhái yàn nán yáng yuè huā   yín dōng chūn    
huí tóu chéng xiǔ 宿   kāi yǎn jiàn fēng chén jīn shuí tuō wén   zhāng hòu zhèn    
wáng qiáo kuà yàn   chuán shuō huà xīng chén sōng bǎi qiū fén jué huī   shā jiàn chén    
chāng mén hán wèng   shuǐ tòng chén zhēn cǎo 宿 piān zhōu shēng   chú jiǔ shēn    
bēi fēi cài yōng kuì   lěi zhòng xuān lún yán líng jiàn tūn   shēng lèi mǎn jīn 滿